This is default featured slide 1 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.This theme is Bloggerized by Lasantha Bandara - Premiumbloggertemplates.com.

This is default featured slide 2 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.This theme is Bloggerized by Lasantha Bandara - Premiumbloggertemplates.com.

This is default featured slide 3 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.This theme is Bloggerized by Lasantha Bandara - Premiumbloggertemplates.com.

This is default featured slide 4 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.This theme is Bloggerized by Lasantha Bandara - Premiumbloggertemplates.com.

This is default featured slide 5 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.This theme is Bloggerized by Lasantha Bandara - Premiumbloggertemplates.com.

27 tháng 1, 2012

Lời phân bua của bạn


LỜI PHÂN BUA CỦA BẠN
Bạn có thể  cảm thấy khó chịu khi đọc chương này và nghĩ rằng : “ Andrew, làm công việc mình thích thì hay thật nhưng anh không hiểu hoàn cảnh của tôi”.
Nếu bạn có những giấc mơ không thực hiện được thì hãy phân tích những lời phân bua bạn đưa ra. Thường thì chúng ta không trung thực lắm với mình. Chúng ta nói không thể làm những điều gì đó nhưng thực tế là vì chúng ta rất không thỏa mái.
Mary nói: “ Tôi thật sự thích học khảo cổ học nhưng không làm được”. Điều cô thật sự muốn nói là : “ Để học khảo cổ học, tôi cần hoặc là a) có những bằng cấp cần thiết; b) làm phục vụ ở nhà hàng Greasy Joe’s; c) vay nợ ; d) không đi ăn tối ở ngoài trong 4 năm hoặc e ) tất cả những lý do trên “.
Cô ta quyết định được học khảo cổ học không đáng phải nỗ lực đến mức đó. Thật ra, Mary nói: “ Nếu bạn nghĩ là tôi sẽ trải qua tất cả những thứ đó, bạn quả là hâm rồi!”
Jim nói: “ Tôi thích được sở hữu một căn hộ nhỏ”. Anh ta đã nói thế trong 23 năm. Điều anh thật sự muốn nói là : “ Tôi thật sự thích sỡ hữu một căn hộ của riêng mình nếu a) Tôi không phải tiết kiệm cực khổ hơn; b) Tôi không phải làm việc siêng năng hơn hoặc c) Tôi không phải sống ở một căn hộ cho thuê có giá rẻ hơn”. Jim vẫn cứ phải thuê nhà hoài.
Mary và Jim đã có những quyết định có thể hiểu được là không đúng cũng không sai và như thế thì không sao. Điều tệ hại là họ làm như họ không còn sự lựa chọn nào khác.
Đã bao nhiêu người thề rằng không thể thay đổi nghề nghiệp được cho đến khi họ bị bệnh tim và phải thay đổi suy nghĩ này? Hoặc chúng ta phải nhìn vào sự thật hay nhờ ai đó giúp ta làm việc này. Tại sao lại đợi bác sĩ báo cho ta biết là ta chỉ sống được 6 tháng nữa rồi mới bắt đầu làm những việc bạn thích trong cuộc đời?


Nhưng nếu giấc mơ của tôi là không thể thực hiện được?
Con người làm được những điều kỳ diệu nhất. Hãy xem Roger Crawford, một người Mỹ chỉ có mộtt chân và hai cánh tay, không có bàn tay. Roger trở thành vận động viên tennis chuyên nghiệp. Tức là anh ta giành được địa vị chuyên nghiệp và làm huấn luyện viên tennis để kiếm sống. Bạn có thể đọc câu chuyện về anh ta trong sách của anh “ Chơi tennis bằng trái tim bạn”. Chuyện của Roger sẽ làm cho bạn nhìn những hạn chế của mình một cách khác đi.
Digital Dan ở Fernale, California là một thợ mộc cho đến khi anh ta bị ung thư cổ họng và bị cắt dây thanh quản. Khi không còn nói được, anh trở thành một vận động viên môn ném đĩa! Danh đánh những lời muốn nói vào máy và nó sẽ phát âm lên thành tiếng!
Có một mẫu chung cho những người đạt được giấc mơ của mình- họ thường bắt đầu từ những khởi đầu hết sức khó khăn : những người mắc bệnh hen trở thành những vận động viên vô địch, người phá sản trở thành tỉ phú, hàng ngàn người nhập cư mù chữ trở thành giáo sư đại học và chủ tịch công ty.
Khi gặp những chuyện trái khuấy và bất hạnh, bạn rèn luyện được một sự kiên trì để tồn tại. Chính sức mạnh bạn phát triển được để tồn tại trờ thành vũ khí bí mật của riêng bạn.


ĐÚC KẾT
Chúng ta luôn có nhiều cái để lựa chọn. Nếu bạn không làm gì cả thì đó là bởi vì bạn phí phạm năng lượng cho chuyện khác. Vấn đề không phải là : “ Điều này có thể thực hiện được hay không?” Vấn đề là “ Tại sao tôi lại không muốn làm điều này?”
Khi bạn nói: “ Lần này tôi sẽ làm. Tôi không quan tâm nó khó đến mức nào”. Cuộc sống sẽ bắt đầu hỗ trợ bạn.

26 tháng 1, 2012

Niềm say mê


Niềm say mê
Khi bạn quan tâm đến những gì bạn làm, sự nhiệt tình làm cho bạn quên đi khó khăn. Khi bạn say mê , không cần ai khuyến khích bạn hết.
Nếu bạn mở ra một “ nhà hàng giấc mơ”, sẽ không có ai đến ăn. Bạn cứ thử nhiều cách nấu, nhiều ý tưởng và ở nhiều nơi khác nhau cho đến khi khách đến tấp nập. Nếu bạn hết tiền thì hãy mang sự  nhiệt tình của bạn đến cho người có nhiều tiền hơn và hợp tác với họ. Bạn chịu đựng những điều phiền toái- không hài lòng với một vài đầu bếp nhưng trong tim bạn, bạn biết là bạn đang đi đúng hướng. Rõ ràng bạn cần nhiều quyết tâm, nhưng sự say mê của bạn là nền tảng.
Sức mạnh có được là từ ý thức về mục đích. Bạn có trách nhiệm với bản thân và người khác trong việc tự làm cho mình phấn khởi. Cũng có khối người lãnh đạm trên thế giới này bị thiêu cháy mà không cần phải bị bỏ vào lửa.
Làm theo giấc mơ của bạn không phải là một sự đảm bảo rằng mọi cái sẽ dễ dàng hơn. Cuộc sống ngày càng nhiều thử thách hơn và bạn dấn thân vào cuộc du hành bên ngoài này để bắt đầu một cuộc du hành bên trong.


ĐÚC KẾT
 Dù bạn có ở đâu, bạn cũng không sa lầy -  bạn là con người chứ không phải là một cái cây!

24 tháng 1, 2012

Tôi muốn giàu và nổi tiếng


Tôi không quan tâm tôi làm gì miễn là tôi giàu có và nổi tiếng!
Trong tiếng Phạn, từ “mục đích của đời bạn” là dharma. Và theo qui luật dharma thì mỗi chúng ta đều có những tài năng độc đáo cần phải khám phá trong cuộc đời này. Khi chúng ta thể hiện ra những khả năng đó, chúng ta tìm được việc làm. Theo qui luật này, chúng ta chắc chắn sẽ tìm ra được những tài năng đó khi chúng ta hỏi: “ Tôi có thể cống hiến điều gì? “ chứ không phải: “ Tôi có thể nhận được những gì?”
Bill Gates là một trong những người giàu nhất thế giới. Nếu nghe ông nói thì bạn sẽ thấy ông phấn khích khi nói về phần mềm hơn là về tiền. Elvis Presley không khởi sự vì muốn làm giàu, anh ta bắt đầu làm việc để ghi âm. Giàu có không phải là mục tiêu, nó là một phụ phẩm.
Đối với danh tiếng cũng vậy. Người nổi tiếng thường thấy khó chịu và không thỏai mái. Tại sạo bạn lại muốn hàng ngàn người bu quanh bạn? Có nghĩa gì việc 50 phóng viên đặt ống kính trên cửa sổ buồng tắm nhà bạn?

Vậy nếu ai cũng làm công việc mình thích thì ai sẽ đi sửa đường?
Dù bạn không thích công việc này nhưng một số người thích. Họ không phải nghe điện thoại, được ở ngoài trời, lái xe tải lớn và nghe nhạc đồng quê… Công việc nào cũng có cái hay của nó. Ông hàng xóm của tôi – Wolfgang là một nhà phẫu thuật. Gần đây khi cùng dùng bữa cơm tối, anh ta kể cho chúng tôi nghe về một ca phẫu thuật bệnh trĩ mà ông ta thực hiện chiều hôm đó. Tôi đã tưởng tượng xem mình có thể làm công việc đó không và tôi nghĩ: “ Wolfgang thật là hài hước!”. Tôi nhận ra là ông ta không đùa. Ông ta say mê phẫu thuật và thích chữa bệnh trĩ. Ông ta nói về căn bệnh này thật sống động!
Những người khác nhau thích những cái khác nhau. Chúng ta đi theo nhiều hướng khác nhau với tốc độ khác nhau. Khi bạn làm điều mình thích thì sẽ có người theo chân bạn.

Nếu tôi bắt đầu làm công việc mình thích thì có phải tôi sẽ gặp ít rắc rối hơn không?
Không phải vậy! Sứ mệnh của bạn trong cuộc đời không phải là trốn tránh hết mọi vấn đề, mục đích của bạ phải là làm cho mình phấn chấn lên.
Cơ hội tốt nhất để bạn trở nên thịnh vượng là làm công việc mà bạn thích. Sự thích thú là năng lượng. Khi bạn làm việc gì đó với sự thích thú thì công việc đó ngấm đầy “ cái năng lượng chất lượng” và loại năng lượng này dễ biến thành tiền hơn. Nhưng không có nghĩa là bạn không hề gặp điều khó xử hay phiền toái. Tôi không thích loại sách thời đại mới chứa đầy những bức tranh đầy màu sắc. Thông điệp của chúng là : “ Hãy làm theo giấc mơ của bạn và bạn sẽ mang về nhà hàng đống tiền bằng xe đẩy”.

ĐÚC KẾT
Làm điều bạn thích không phải là một công thức cho ra một đời sống dễ dàng hơn. Đó là bí quyết cho một đời sống hạnh phúc. Chắc chắn là bạn sẽ gặp nhiều vấn đề và đảm nhận nhiều trách nhiệm hơn!

22 tháng 1, 2012

Mình làm


“Mình làm!”
Cách đây vài năm, tôi đến thăm hiệu sách Books and Co. ở Dayton,Ohio . Khi tôi đang vẽ tranh hoạt hình thì nhân viên hiệu sách kể cho tôi nghe về hai khách hàng của họ.
Một ngày nọ, Rebecca Battles và Bay Cwikowski đang đọc lướt những quyển sách trong quầy sách “ khắc phục nỗi khổ” của cửa hàng. Chồng của Rebecca và vợ của Ray đều mới chết vì bệnh. Họ bắt chuyện và quyết định cùng tham gia một số khóa học tư vấn về nỗi khổ. Hai người nhanh chóng phát triển được một tình bạn.
Sau vài tháng, Rebecca trở lại cửa hàng sách. Người bán hàng hỏi Rebecca: “ Bà có nhận được cái mình muốn không?” Rebecca nói: “ Tôi có nhiều hơn cả cái tôi mơ ước -  tôi mua được sách hay và cả người chồng tương lai trong cùng một quầy! Chúng tôi sẽ làm đám cưới vào ngày 15 tháng 9”.
Hiệu sách Books and Co. rất ngạc nhiên và họ xung phong tổ chức đám cưới ngay trong cửa hiệu! Kệ sách được dời đi, bàn ghế và hoa được thuê mang đến và trang trí, còn quầy gói quà thì trở thành nơi đãi tiệc.
Ông bà chủ Annye và Joe tạm ngưng việc bán sách để phục vụ bánh cho khách mời. Thật là một sự kiện xúc động và đáng nhớ.
Hiệu sách Books and Co. là một bằng chứng sống cho thấy niềm vui có được là sự kết hợp giữa nỗ lực và trí tưởng tượng. Ít nhất phải quan tâm và chịu hành động. Annye và Joe có thể nói: “ Đố không phải là việc của chúng tôi. Chúng tôi là một cửa hàng sách và không thể tổ chức đám cưới”.
Bên cạnh việc bán những sách hay, hiệu sách Books and Co. còn mời các ban nhạc jazz đến biểu diễn hàng tuần. Họ tổ chức những buổi đọc thơ và những cuộc hội thảo về câu cá. Họ còn tổ chức thi động vật cưng. Ngày chủ nhật khi tôi đến thăm, có 500 con chó trong cửa hiệu!
Không phải bạn làm gì mà  làm điều đó như thế nào. Nếu bạn là chủ hiệu sách, là người đóng tàu hay giữ trẻ thì bạn vẫn có thể sử dụng trí tưởng tượng của mình ngoài những việc mà người ta thường làm.


ĐÚC KẾT
Niềm vui nằm trong việc thực hiện điều gì đó và nó nhân lên vì bạn tự nguyện làm, không phải vì bắt buộc.

19 tháng 1, 2012

Làm việc để kiếm tiền

Làm việc để kiếm tiền
“Nhiều người đi câu suốt đời mà khong biết rằng con cá họ muốn câu không có”. Henry David Thoreau
Nếu bạn chỉ làm việc vì tiền thì bạn sẽ không có hạnh phúc và không kiếm được nhiều tiền. Đó chính là cách mà vũ trụ buộc bạn phải làm điều gì đó bạn thật sự muốn.
Trong chương 4 phần I, tôi đã nói đến sự không ràng buộc. Khi bạn thật sự thích công việc mình làm thì bạn ít ràng buộc hơn với tiền bạc, và vì thế bạn lại thường làm ra được nhiều tiền hơn. Tiền là một trò chơi -  bạn thắng nhờ chơi trò chơi và không khổ sở bởi kết quả.
Bạn có thể coi trọng tiền bạc nhưng sự cống hiến phải vượt ra ngoài tiền bạc. Bất kể bạn đang làm công việc gì, bạn đang cạnh tranh với bất cứ ai thích công việc họ đang làm, nếu bạn không thích công việc của mình thì bạn sẽ bị loại ra khỏi cuộc cạnh tranh.
Có chỗ cho bạn không? Luôn có chỗ cho sự tuyệt diệu. 80% con người đều rất dễ thương và rất tầm thường. Bạn có thường chọn được xe taxi sạch sẽ không? Lần cuối cùng bạn đến gặp bác sĩ đúng giờ là khi nào? Bạn có thường được phục vụ tốt trong nhà hàng không?
Làm công việc bạn thích không nhất thiết phải mất nhiều năm rèn luyện hay tốn nhiều chi phí – và lại thường xuất hiện sau những tai họa.Julie bíêt một cô tên Danielle thuê một góc nhỏ trong tiệm uốn tóc. Khi tiệm tăng số tiền thuê của cô ta lên gấp đôi, Danielle rất chán nản. Cô sắp xếp hết bình sơn móng tay vào một cái hộp và bắt đầu đi làm móng tay tại nhà khách hàng trên chiếc vét-pa nhỏ của mình. Cô đến đúng giờ và làm rất tốt nên khách hàng rất đông, phải đặt trước cả tuần.


Nhưng nếu tôi được làm điều tôi thích, tôi sẽ không bao giờ làm cái công việc hiện tại.
Làm công việc bạn thích thường mang lại sự thịnh vượng cho bạn về lâu về dài. Nhưng cũng có khi không phải vậy! Có lúc bạn kiếm được ít tiền hơn chỉ vì làm công việc bạn thích.
Giả sử bạn là chủ tịch một công ty. Bạn có một căn nhà lớn, có xe riêng và những đặc ân khác. Bạn có thú vị thật sự là nuôi ngựa, và dạy ngựa phi, nhưng bạn nói: “ Tôi phải giữ cái công việc ( chủ tịch) này để duy trì những cái mình có!”
Khi bạn trở thành người huấn luyện ngựa, bạn có thể phát hiện ra là bạn không cần xe sang và nhà lớn. Có lúc chúng ta mua nhiều tiện nghi khác để quên đi sự thật là chúng ta ghét công việc của mình. Khi bạn lắng nghe trái tim mình,  bạn có thể khám phá ra là chỉ cần một nông trại nhỏ và túp lều tranh là đủ rồi.


Không phải là công việc
Nếu bạn để ý công việc của một y tá giỏi – bạn sẽ thấy họ thích con người hơn cả thuốc.
Có một bí quyết để tìm thấy ý nghĩa trong công việc của bạn. CÔNG VIỆC KHÔNG PHẢI CÁI ĐÍCH! Dù bạn đang làm công việc gì thì đó cũng là phương tiện để bạn tiếp xúc với con người. Bạn có hài lòng hay không thì tùy thuộc vào việc bạn phục vụ con người như thế nào. Albert Schweitzer nói: “… chỉ những người tìm được cách phục vụ tốt thì mới là những người hạnh phúc”.
Thật không may, “phục vụ người khác” thường mang  nghĩa là làm nô lệ hay hy sinh. Không phải vậy. Đơn giản chỉ cần bạn biết rằng niềm vui trong việc cho ai đó cái gì độc đáo chỉ riêng bạn có.” Phục vụ “ có thể là dạy dỗ hay chăm sóc bất kỳ ai. Có thể là bán hoa đẹp cho họ, sửa máy truyền thanh với một nụ cười. Không phải bản thân công việc của bạn mà chính là triết lý của bạn mới thực sự có ý nghĩa.
Xã hội thường đánh giá công việc bằng các học vị và có nguy cơ bỏ qua cái quan trọng nhất. Đó chính là quan hệ người với người.
Giả sự bạn đang làm huấn luyện viên cho một nhóm thiếu niên chơi bóng rổ 12 tuổi. Bạn có thể thích bóng rổ và như thế càng hay. Nhưng bạn sẽ sớm nhận ra không phải chỉ là bóng rổ mà là bạn đã làm được điều gì đó cho những đứa trẻ.
Bạn có thể nói: “ Huấn luyện viên bóng rổ không làm thay đổi cuộc đời của những  đứa bé 12 tuổi.” Bạn lầm rồi! Một số huấn luyện viên làm được điều đó và họ là người hiểu được rằng họ đang dạy cho những đứa trẻ về cuộc đời, và bóng rổ chỉ là cái cớ.
Đồng thời, có quá nhiều giáo viên tự nhủ: “ Mình đâu có quan trọng gì? Bọn trẻ không thích số học”. Dĩ nhiên là chúng không thích số học. Nếu bạn dạy lớp sáu trở lên thì đối tượng chính không phải là số học. Đối tượng chính là học sinh. Nếu bạn là nhân viên ngân hàng thì đối tượng chính của bạn không phải là bảng cân đối tài sản mà là con người.